Bài luận hỗ trợ nữ sinh trúng tuyển 14 đại học danh tiếng

0
73

Cách đây mấy năm, Soa Andrian – hiện là SV hệ sau đại học tại Harvard – đã đưa kỷ niệm thơ ấu vào bài luận tuyển sinh, giúp đỡ cô trúng tuyển vào 14 trường đại học.

Soa đã kể chuyến thăm họ hàng sống ở Antananarivo, Madagascar (một đất nước ở châu Phi). Cô viết về gian nguy cơ bị bắt nạt mà người dân vùng này đang phải đối mặt.

Bai luan giup nu sinh trung tuyen 14 dai hoc danh tieng hinh anh 1
Bài luận về kỷ niệm với trẻ em nghèo ở Madagascar giúp đỡ Soa trúng tuyển 14 trường. Ảnh: The Outlook.

Ban đầu, nữ sinh Harvard không có ý đồ đưa chuyện của bản thân vào bài luận mà chỉ muốn viết điều gì đó chung chung, không dính dáng việc riêng.

“Bài luận căn bản nói về buổi diễn văn tôi tham dự sự kiện hè và nhữngh thức xử lí tính khiêm nhường của bản thân. Mặc dù vậy nó có vẻ giả tạo vì tôi chỉ viết những gì bản thân nghĩ cán bộ tuyển sinh thích đọc”, Soa Andrian nói rằng.

Cuối cùng, cô biến đổi nghĩ ngợi, đăng tải những trải nghiệm mang tính cá nhân và đây là định đoạt chuẩn mực.

Bài luận dấu ấn ấy giúp đỡ cô trúng tuyển những trường danh tiếng như Đại học Brown, Chicago, Columbia, Florida, Johns Hopkins, Miami, Northwestern, Pennsylvania, Princeton, Rice, Stanford, Washington, Harvard, Viện Công nghệ Massachusetts.

Trong tháng 11, Soa Andrian share bài luận này trên Business Insider.

Bốn cậu bé đứng trên đống rác đối diện tôi. Những lời la hét “bota, bota, matava” (đồ mập, đồ phát phì) của chúng khiến tôi tắc thở.

Bụng tôi quặn lên bởi sự mất niềm tin và buồn đau. Tôi nhìn quanh, mong muốn ai đó sẽ giúp đỡ bản thân tuy nhiên chỉ thấy một khối bê tông xỉ than dưới chân. Với công sức của cô bé 8 tuổi, tôi chẳng thể nhấc nổi nó.

Vì thế, tôi chỉ biết gào khóc bằng tiếng Anh: “Các người chỉ đang ganh tỵ vì đói nghèo còn tôi là người Mỹ”.

Ngay khi thốt lên những lời đó, tôi biết bản thân đã phạm sai trái. Tôi không vừa lòng vì bản thân là kẻ chiến thắng. Tôi lập tức xoay người bỏ chạy về nhà dì và trốn trong đó.

Sau khi vừa khóc vừa kể lại chuyện vừa cho dì và chú, tôi lao vào lòng dì, né tránh nỗi mất niềm tin hiện lên trong mắt bố tôi. Cả tôi và ông ấy đều hiểu rằng tôi chưa được là người bị hại trong chuyện vừa rồi.

Mặc dù vậy chỉ một lúc sau, tôi đã tĩnh táo trở lại, quên đi mặc cảm tội hư hỏng vừa trào lên trong phút chốc ấy. Tôi lại ra ngoài để tìm thấy những vết nứt trên vách đá ở Antananarivo.

Những cậu bé vừa nãy vẫn nô đùa trên đống rác. Nhìn thấy tôi, họ lập tức leo xuống rồi bỏ chạy về hướng trái lại.

Tôi nghĩ mọi chuyện đều ổn, đến tôi cũng chẳng ưa nổi bản thân. Mặc dù vậy khi tôi khởi đầu đi vòng vòng trên đường, tôi lại nghe thấy tiếng la hét vang lên từ đằng sau, bảo tôi chờ họ.

Bốn đứa trẻ bắt kịp, vẫy mấy tờ tiền khoảng 100 ariary (đơn vị tiền tệ của Madagascar) đối diện tôi. Bằng thứ tiếng Anh bập bõm, họ tha thiết bảo với tôi rằng họ không nghèo, họ có tiền và cũng là người Mỹ.

Tôi gật đầu bảo họ nói đúng và khẽ cười âu sầu: 1 USD giống 7.000 ariary.

Ngay lúc đó, tôi sâu sắc hiểu được điều gì ngăn nhữngh thức bản thân với đám trẻ này: biển lớn, kinh nghiệm sống, tiền của, chính trị, sự thiếu am hiểu, bỏ mặt.

Mỉa mai thay, đó lại là lần căn bản tôi thuộc về “tổ quốc”. Và rồi tôi dần cảm nhận được niềm vui, niềm tự tin về những đứa trẻ sớm học được nhữngh thức xoay xở vì họ nảy sinh từ đói nghèo.

Ký ức về ngày hôm đó cường độ cao chào đời trong giấc mộng, tác động nhữngh thức tôi đánh giá mọi việc. Sự am hiểu về cuộc sống của hàng triệu người mà với họ, những chiếc bàn chải đánh răng electronic cũng là vật đắt tiền, bí hiểm giúp đỡ tôi tự đặt cho bản thân một số qui tắc.

Thứ nhất, dạy dỗ là thời cơ, không phải gánh nặng.

Thứ hai, phải không ngừng sẵn sàng share.

Dù chưa biết chắc điều gì về ngày tới, tôi chắc hẳn chắc rằng bản thân muốn hỗ trợ người khác. Tôi hiểu rõ tầm cần chú trọng của nó trong dạy dỗ lẫn tìm hiểu học thuật.

Tôi biết niềm niềm đam mê này sẽ theo bản thân suốt cuộc sống và sẽ tự biểu lộ qua những tác vụ của bản thân tại Harvard.

Kỷ niệm thơ ấu thúc dục tôi hỗ trợ mọi người mà không mang theo định kiến với bất kỳ ai.

Tôi không ngừng sẵn lòng kết hợp để mang lại sự biến đổi tốt đẹp cho cộng đồng trong và ngoài ngôi trường.

Tôi có khả năng đưa ra những phát minh trong việc xử lí những hư hỏng. Chúng bắt đầu từ niềm khát vọng chân thật được giúp đỡ đỡ người khác.

Tôi làm việc vì những cậu bé đó, vì những người tự tin là người Madagascar (thậm chí cả những người không tự tin về tấm đất này), và vì những đứa trẻ ngập tràn thương yêu với những gì họ có thay thế cho than thở về những thứ họ không có.